Hành trình đến Thành Công và Hạnh Phúc…

0
1896
Hành trình đến Cuộc Sống Hạnh Phúc và Sự Nghiệp Thành Công

7 năm hành trình, từ một cậu thanh niên bỏ học, tay trắng lập nghiệp mình trở thành “doanh nhân thành đạt” nơi phố thị phồn hoa. Thực ra là vẫn rất ngượng mồm khi tự nhận là “doanh nhân”. Nhưng ở tuổi 26, mình có công việc kinh doanh đang phát triển, tạo việc làm cho dăm bảy nhân viên, làm việc 2 tiếng mỗi ngày và lợi nhuận vài nghìn đô mỗi tháng, nhiêu đó chắc cũng có thể tạm gọi là thành công.

Nhưng thành công trong kinh doanh là một chuyện. Có đủ thời gian để tận hưởng thành quả, theo đuổi những đam mê cá nhân và chăm sóc tốt cho gia đình, ấy mới là hạnh phúc. Và “may mắn” thay, dường như mình đang có tất cả!

Vậy bằng cách nào một cậu thanh niên 19 tuổi, không tiền, không bệ đỡ, chẳng biết gì ngoài những thứ trong sách vở mà ai cũng biết, lại có thể đạt được thành công và hạnh phúc. Nếu điều đó khiến bạn tò mò, hãy theo dõi câu chuyện của mình nhé!

“Kho Báu” Trong Thùng Rác 

Mọi chuyện bắt đầu từ cuốn sách cũ mình nhặt được trong đống giấy lộn chuẩn bị đem bán đồng nát. Cuốn sách rách nát, gián nhấm vài phần bị vứt lẫn lộn trong đống sách vở, khuyến mãi thêm ít giấy gói bánh mì, vỏ bim bim và đủ thứ tạp nham khác của mấy anh sinh viên thuê trọ trước. Tiêu đề mình không còn nhớ rõ, nhưng đại khái là “7 tư duy khác biệt của người giàu so với người nghèo”.

“Giống mấy câu ‘bọn đa cấp’ hay nói vãi” – mình nghĩ bụng – “nhưng kệ, dù sao cũng đang rỗi việc, cứ đọc thử xem mình được mấy phần của người giàu.” Và thế là, gạt đi vài chục cục ứt gián, thổi đi dăm ba lớp bụi, mình mở cuốn sách ra với đầy sự hoài nghi.

Giờ đây, sau nhiều năm nghĩ lại, đó có lẽ là khoảnh khắc quan trọng nhất đời mình, khi một thế giới rất khác được mở ra trước mắt.

Suốt nhiều năm qua, thế giới mà mình biết luôn “sùng bái” những con người chỉ biết học và học, nhồi nhét đủ loại kiến thức cho bằng con nhà người ta. Mục đích cuối cùng là lấy được tấm bằng đỏ, xin được một công việc tốt, với mức lương tầm chục, hai chục triệu là thành công mỹ mãn.

Nhưng thế giới của người giàu, như trong sách mô tả, rất khác. Họ học cách quản lý thời gian, cách sử dụng tiền bạc như một công cụ để “bắt” những người có tấm bằng đỏ kiếm nhiều tiền hơn cho mình. Điều đó không có nghĩa là họ thông minh hơn những người học cao hiểu rộng, mà vì họ có tư duy khác biệt hơn, sắc bén hơn để sử dụng sức lao động của người khác – mọi người vẫn hay gọi đó là tư duy lãnh đạo.

Đó là khoảnh khắc “mặt trời chân lý chói qua tim”. Mỗi trang sách đều là những tư tưởng mới, những thế giới mới, là thêm một chút ý chí thôi thúc mình thoát ra khỏi cái thế giới cũ kỹ để trở thành một trong số họ.

Giấc Mơ Lớn

Theo thời gian, thôi thúc dần trở thành ham muốn, thành tham vọng, thành giấc mơ lớn phải bước chân vào thế giới thượng lưu, phải trở thành đại gia “có số má” và được mọi người kính nể, phải phải…

Giấc mơ lớn đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động và suy nghĩ của mình suốt nhiều năm sau đó, bắt đầu bằng việc đặt câu hỏi về sự cần thiết của rất nhiều thứ đang được dạy trên giảng đường: triết, toán cao cấp, vật lý và rất nhiều môn học khác mình không còn nhớ tên. Với những cách tư duy mới và giấc mơ làm giàu đang bùng cháy, mình đơn giản thấy rằng bản thân đang lãng phí thời gian vào những môn học không biết để làm gì ngoài việc lấy được tấm bằng.

Suy nghĩ bỏ học bắt đầu nhen nhóm và lớn dần lên từng ngày. Nhưng, đó là một suy nghĩ rất “nguy hiểm”. Trong cái thế giới của mình, người ta vẫn chỉ dựa vào học vấn để kiếm sống, để thăng tiến. Mình cũng đâu có biết ai bỏ học mà thành công ngoài mấy người đọc được trên sách báo. Càng nguy hiểm hơn khi mình là con ngoan trò giỏi suốt nhiều năm qua, và nhận được sự kỳ vọng quá lớn từ gia đình.

Nghỉ hè năm đó mình về nhà chơi, mọi người xì xào truyền tai nhau chuyện thằng con nhà hàng xóm bỏ học. Mấy năm trời bố mẹ nó gửi tiền cho ăn học, đến năm cuối mới té ngửa khi biết nó đã bỏ học từ bao giờ, lại còn khuyến mãi thêm khoản nợ mấy chục triệu tiền đề đóm. “Con cái làm khổ bố mẹ. Loại này muôn đời không khá lên được” – mẹ mình đay nghiến.

Mình chột dạ, mặt tái mét như trộm thấy động. Giấc mơ lớn vừa mới nhen nhóm đã bị dội một gáo nước lạnh. Nhiều đêm sau đó mình thức trắng suy nghĩ về tương lai, về trường Bách Khoa mà suốt thời học sinh mình đã ao ước, về ánh mắt của mẹ sẽ thất vọng thế nào nếu biết chuyện mình bỏ học. Rồi hàng nghìn câu hỏi “nếu như…, nếu như….” cứ lởn vởn trong đầu.

Nhưng, tất cả sự sợ hãi đó không lớn bằng nỗi sợ phải sống một cuộc đời không phải của mình, phải thực hiện những ước mơ của người khác, để rồi đến lúc gần đất xa trời sẽ phải nuối tiếc “giá như khi xưa mình dũng cảm hơn”. Một mặt cũng vì trong suy nghĩ ngây thơ của một người chưa qua “nhị tuần” thì thành công cũng chẳng có gì ghê gớm lắm đâu, cùng lắm cũng chỉ 1 2 năm là kiếm được tiền tỷ thôi.

Và thế là gạt đi mọi sự sợ hãi, mình đã phóng lao!

4 Năm Giông Bão

Sau khi bỏ học, mình thực hiện đủ mọi loại “dự án” với mong muốn kiếm được thật nhiều tiền. Với 3 triệu bố mẹ cho và dăm ba đồng kiếm được từ việc làm thêm, mình cố gắng hết sức để đủ tiền thuê nhà, tiền điện nước net, tằn tiện sống qua ngày và quan trọng nhất, phải tiết kiệm được vài trăm nghìn mỗi tháng để “làm dự án”.

Gọi là “dự án” cho nó sang mồm chứ thực ra mỗi “dự án” chỉ có vốn vài trăm nghìn, nhiều lắm thì một triệu. Và mình ngây thơ tin rằng, nếu thành công, mình có thể kiếm được hàng chục triệu mỗi tháng với số vốn ít ỏi đó.

“Thật là hoang tưởng!” – ai cũng nói vậy! Mình không thích tranh luận nhiều, chỉ quả quyết “cứ chờ xem, không lâu nữa đâu!”.

4 năm trôi qua, mình vẫn cứ chờ! “Thành công đã gần lắm rồi” – mình luôn nghĩ như vậy, hoặc đã có lúc tự dối lòng vậy, mỗi khi bắt đầu một dự án mới. Nhưng cuộc sống mà, chẳng bao giờ như mơ, thất bại cứ nối tiếp thất bại, tương lai giàu có vẫn rất mù mịt.

Vài ba triệu phòng thân “tuyệt đối không được đụng đến” mình tích góp được sau vài năm cứ vơi dần đi sau mỗi thất bại, lần thì để mua thùng mì tôm, lần thì để trả tiền phòng,… rồi cũng đến lúc chỉ còn đủ mua vài ổ bánh mì ăn cầm hơi chờ đến đầu tháng.

Vậy là hết! Chán nản và tuyệt vọng, mình đã nghĩ hay là dừng lại ở đây thôi. Nhưng giờ làm gì còn đường lùi, kết quả đại học chỉ được bảo lưu 1 năm rưỡi, giờ dừng lại thì biết làm gì? Chẳng còn cách nào khác, mình nghĩ đến lý do đã bắt đầu để lấy thêm động lực và tiếp tục chiến đấu.

Ánh Sáng Cuối Đường Hầm

Bất ngờ lớn xảy đến vào ngày 16 tháng 5 năm 2016, khi một “dự án” mình thực hiện trước đó gần 1 năm đột nhiên có dấu hiệu “nhúc nhích mạnh”, rồi thành công rực rỡ và đem về lợi nhuận 15 triệu ngay trong tháng 6. Trời đất ơi, đó là mức thu nhập quá lớn! Trong một tháng mình đã kiếm được số tiền bằng cả mấy năm “làm dự án”!

Ôi…thành công đến vừa kịp lúc, khi chỉ còn vài tháng nữa là phải “tốt nghiệp” theo lịch đại học, và bố mẹ thì vẫn tin mình là con ngoan trò giỏi suốt những năm qua, thậm chí còn nhận được học bổng cuối kỳ 😗

Thành công đến mang theo rất nhiều nước mắt. Trong những ngày tháng khó khăn nhất, tuyệt vọng nhất mình cũng chưa một lần khóc. Nhưng những đêm đầu tiên sau khi thành công đến, nước mắt cứ tuôn ra ướt đẫm gối khi nghĩ về những ngày tháng cơ cực bần cùng, về những bữa ăn mì tôm cứ ước có tiền mua thêm quả trứng, về mùa đông lạnh giá phải mặc mấy lớp áo, nằm co ro trong cái chăn mỏng dính, vì đã lỡ dùng 1 triệu mẹ cho mua chăn ấm đem đầu tư hết cho dự án.

Nghĩ về nỗi sợ sẽ trở thành câu chuyện như “thằng hàng xóm” khi mọi chuyện vỡ lở. Về những lời động viên của mẹ mỗi lần gửi tiền – “Cố gắng chịu khó học hành con nhé. Không được bằng giỏi thì cũng phải được cái bằng khá mới dễ xin việc”. Rồi cả về những lần mặt dày nói dối xin tiền đóng học, dù đã bỏ học suốt nhiều năm trước.

Nhưng mình chưa bao giờ cảm thấy hổ thẹn. Mọi khoản tiền mẹ gửi, từ vài đồng lẻ mình tích góp được mỗi ngày, đến những món lớn cả triệu bạc, mình đều dành hết cho giấc mơ lớn, cho tương lai tươi đẹp. Và giờ, trái ngọt là thành quả mình xứng đáng được hưởng!

Dự án tiếp tục phát triển và lợi nhuận tăng đều, lên 20, 25 rồi 30 triệu / tháng. Thành công ngay khi “vừa ra trường”, công việc tốt, thu nhập nghìn đô, mình bắt đầu nhận được sự ngưỡng mộ của mọi người xung quanh – cuộc sống tươi đẹp đã chính thức bắt đầu.

Làm Chủ Tiền Bạc

Từ thành công đầu tiên này, mình nghĩ ra nhiều ý tưởng tiềm năng khác. Nhưng ngặt nỗi, lấy đâu ra thời gian đâu bây giờ?! Thời gian chăm sóc website, fanpage, trả lời comment đã chiếm trọn ngày làm việc. Nhiều khi mình còn bị quá tải và stress nặng vì phải làm việc quá nhiều.

Thế là để có thêm thời gian cho ý tưởng mới, mình đành phải cắn răng chi ra hơn 5 triệu mỗi tháng để thuê freelancer viết nội dung cho website – vốn chiếm tới 90% tổng thời gian làm việc. 5 triệu mỗi tháng, tương đương với mức lương của một sinh viên mới ra trường, khoản thu nhập mình bị hụt đi là rất đáng kể. Nhưng cũng từ đây, nhiều thứ hay ho bắt đầu xuất hiện!

Với nhiều thời gian vừa “mua được”, khoảng tháng 12 năm 2016 mình bắt đầu dự án mới. Sau khi nghiên cứu mất khoảng 1 tuần, mình tiếp tục thuê người viết bài cho website mới, với chi phí khoảng 3 triệu / tháng. Vậy là hụt đi hơn 8 triệu mỗi tháng, tiếc đứt ruột, nhưng chẳng còn cách nào vì mình còn rất nhiều ý tưởng cần nghiên cứu.

6 tháng sau, dự án này thành công và mang về lợi nhuận khoảng 5 triệu/tháng. Các tháng sau đó nó tiếp tục tăng trưởng đều lên 7, 8 rồi 10 triệu / tháng. Cộng với dự án thành công trước đó, và chút thu nhập “râu ria” khác, giờ đây mình có tổng lợi nhuận khoảng trên dưới 35 triệu mỗi tháng. Thật quá mỹ mãn!

Như vậy tính ra trong dự án mới này, mình chỉ phải làm việc trong 7 ngày đầu tiên. Và suốt nhiều tháng, nhiều năm sau đó hầu như không phải làm gì nhiều mà vẫn có lợi nhuận – người giàu hay gọi đó là thu nhập thụ động – một thuật ngữ đậm chất “đa cấp” nhưng giờ mình biết là hoàn toàn có thật. Và con đường để trở nên giàu có, theo lời “Cha Giàu”, là tích lũy thật nhiều những tài sản thụ động này!

Do vậy, thành công này không chỉ là vấn đề tiền bạc nữa, mà nó đã mở ra một con đường thênh thang để tiếp tục phát triển trong nhiều năm tiếp theo.

Một bài học lớn và cực kỳ quan trọng cũng được đúc rút ra từ đây. Quá trình nghiên cứu dự án chỉ mất 7 ngày, nếu so sánh với 6 tháng kể từ lúc bắt đầu tới lúc đem về lợi nhuận thì chỉ chiếm 4% thời gian, nhưng lại quyết định tới 90% khả năng thành công – cũng có thể coi là 90% giá trị. Còn việc viết bài vốn chỉ chiếm 10% giá trị, nhưng lại cần đến 90% thời gian. Một tỉ lệ quá chênh lệch!

Vậy là để nâng cao hiệu suất công việc, mình bắt đầu chỉ tập trung mài dũa kỹ năng nghiên cứu, phân tích – công việc nhiều lắm cũng chỉ tốn 1 tiếng mỗi ngày. Những việc còn lại tốn nhiều thời gian và sức lao động, mình tìm thuê những người giỏi chuyên môn hơn, kỹ năng tốt hơn thực hiện.

Chờ chút, có gì đó “sai sai” ở đây! Có phải mình vừa dùng tiền làm công cụ để “bắt” những người có tấm bằng đỏ kiếm về nhiều tiền hơn?! Ồ đúng vậy đó! Mình đã sững sờ khi nhận ra thứ vừa lĩnh hội được. Đó chính là cách tư duy mà mình ao ước có được cách đây nhiều năm!

“Mua” Thêm Thời Gian

Thời gian là thứ có thể “mua” được khi biết cách làm chủ tiền bạc.

Cái thời còn ôm đồm mọi việc để tiết kiệm vài triệu bạc, mỗi ngày với mình đều bận không hết việc nhưng toàn thứ lặp đi lặp lại, chẳng có gì thú vị. Giá như một ngày có 25 tiếng thì chắc mình sẽ được 1 2 tiếng cho bản thân và gia đình. Ngày nào làm việc cũng căng thẳng, xong hết việc là muốn lăn ra nằm, chẳng còn hơi đâu để tâm sự hay “yêu” cô ấy một cái. Cũng chẳng có thời gian làm điều mình thích. Cuộc sống trôi qua thật tẻ nhạt, cứ sống để làm và làm để sống.

Nhưng từ ngày lĩnh hội được tư duy làm chủ tiền bạc, mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi. Khi mua được sức lao động của người khác, mình cũng “mua” được thêm thời gian rảnh cho bản thân. Nhờ chỉ tập trung vào những việc giá trị cao nhưng tốn ít thời gian, ngày làm việc của mình giờ đây chỉ còn 1 đến 3 tiếng. Với rất nhiều thời gian rảnh còn lại, mình bắt đầu học cách tận hưởng cuộc sống.

Mình bắt đầu ý thức được rằng body không có được đẹp, vòng bụng có hơi vượt tiêu chuẩn vài chục phân. Sẵn thời gian, mình bắt đầu đi tập gym và sau đó là boxing. Ban đầu chỉ để cho khỏe và cho dễ coi hơn chút, nhưng về sau nó trở thành một phần cuộc sống. 1 tiếng mỗi ngày cho thể thao giờ là ưu tiên top đầu của mình.

Mình cũng dành nhiều thời gian cho các sở thích đã bị lãng quên từ lâu: đọc sách, xem phim khoa học, trồng cây, học tiếng Anh hay bất kể thứ gì làm mình hứng thú. Mình đủ thời gian cho tất cả!

Và mình cũng sống chậm hơn để nhận ra kho báu quý giá nhất ở ngay bên cạnh suốt nhiều năm qua!

Cô Ấy…

Cô ấy đến với mình đêm Noel 2014, khi mọi thứ mình có vẫn chỉ là con số 0. Không công ăn việc làm, không có cả tấm bằng lận lưng, chẳng có gì để xin việc, tương lai thật quá vô định. Chàng trai sắp bước sang tuổi 22 với hàng tỉ thứ không, nên cũng chẳng ngoa khi nói cô ấy đã chọn một người đang ở dưới đáy xã hội.

Điều duy nhất cô ấy biết mình có, và cũng hiểu rõ nhất, là giấc mơ lớn, là tham vọng, nhiệt huyết, là sự dũng cảm khi dám ngược dòng đám đông để tìm lối đi riêng. Nhưng, ở cái tuổi chuẩn bị tốt nghiệp đại học, có mấy người dám chọn một kẻ trên răng dưới ca tút, chẳng có gì ngoài “giấc mơ”.

Nghĩ lại mới thấy, cô ấy thật quá dũng cảm. Cô ấy luôn ở bên chia sẻ mỗi khi mình thất bại, động viên khi mình thực hiện dự án mới. Cô ấy là người duy nhất cùng mình tin vào những thứ viển vông. Thế nhưng, suốt nhiều năm quay cuồng trong công việc, giật gấu vá vai cố sống qua ngày để nuôi giấc mơ lớn, mình chẳng hề trân trọng điều đó. Trái lại, mình còn cho rằng cô ấy mới là người may mắn.

Phải đến khi có nhiều thời gian hơn, sống chậm hơn mình mới nhận ra “em là món quà quý giá nhất nhất từng đến với anh”. Và như để bù đắp những năm tháng đã qua, mình dành nhiều sự quan tâm nhất có thể cho cô ấy. Mình nấu cơm hàng ngày chờ cô ấy về ăn cùng, đưa cô ấy đi chơi xa, lắng nghe cô ấy tâm sự về công việc. Mình làm mọi thứ cô ấy thích, và học thích cả những sở thích của cô ấy nữa.

Thời gian cứ êm đềm trôi, chăm sóc cô ấy, ngắm cô ấy trang điểm, chọc cho cô ấy cười dần trở thành niềm vui của mình. Tình cảm của chúng mình mỗi ngày thêm nồng thắm. Suốt mấy năm trời, hầu như ngày nào hai đứa cũng gặp nhau nhưng vẫn luôn rộn rã tiếng cười, không bao giờ thiếu chuyện để vui. Cô ấy, người đã làm cuộc sống tẻ nhạt của mình trở nên có ý nghĩa, dần trở thành mục đích sống của mình!

“Em là ánh sáng của đời anh, là lý do anh tồn tại, là phép màu diệu kỳ nhất từng đến với anh trong đời. Thiếu em, anh sẽ trở nên vô nghĩa.”

Miracle ♡ – mình đã khắc như vậy lên chiếc nhẫn cầu hôn cô ấy đêm Noel 2018. Cùng nhau, chúng mình sẽ tận hưởng cuộc sống tự do và hạnh phúc mà cả hai đã tạo ra sau nhiều năm sóng gió!

Và cùng nhau, chúng mình sẽ viết tiếp những giấc mơ mới, những hành trình mới!

“Biết hạnh phúc với những gì mình có, trong khi theo đuổi những gì mình muốn”

Hạnh phúc là cuộc sống hiện tại của vợ chồng mình. Nhưng hạnh phúc không có nghĩa là phải hài lòng với những gì đang có. Mình vẫn đang trên hành trình theo đuổi những mục tiêu mới. Nhưng khác với 7 năm trước, hành trình giờ đây sẽ bớt thác ghềnh hơn, bớt chông gai hơn, vì mình có bệ phóng là các dự án đã thành công, có kinh nghiệm, có công cụ tiền bạc, và hơn tất cả, mình có bạn đồng hành!

Mình mong rằng qua câu chuyện mình vừa bịa ra 🤪 mình đùa tí, qua câu chuyện mình vừa kể, ai đó sẽ tìm được cảm hứng cho hành trình của riêng mình. Biết đâu một ngày nào đó, có người sẽ nói “nhờ blog của vợ chồng Atom mà mình đã tìm được hạnh phúc trong cuộc sống”, nghĩ thôi đã thấy ấm lòng rồi.

Nếu bạn cần thêm động lực, thêm lời khuyên, thêm kinh nghiệm, hãy theo dõi các bài viết tiếp theo trên Blog của Vợ Chồng Tớ nhé!

Đừng quên chia sẻ suy nghĩ của bạn về bài viết nhé!

avatar
  Theo dõi  
Thông báo khi